Bạn mình à, từ sau quẻ bói Tarot ngày nọ, mình đâm ra buồn phiền đi nhiều.
Buồn phiền vì sợ rằng những ngày sau mình vẫn mãi cô đơn như thế.
Buồn phiền vì sự thất bại của mình bị vạch trần trước bao người. Cảm giác như có những con kiến nhỏ bò ngang bò dọc, râm ran râm ran trong bụng. Không sao hết trong phút giây.
Và rồi như thế, đôi lúc mình cũng nhìn lại và tự hỏi bản thân. Tại sao? Tại sao? Và tại sao? Mình đã sai, đã ích kỉ ở điểm nào?
Có không? Có không?
Hay tại vì, mình vẫn chưa tìm ra người đàn ông đủ bao dung ôm mình vào lòng?
Tận thế qua rồi, sao mình thật mong tận thế mất tiêu nó luôn đi. Mình sẽ thật nhanh, thật nhanh lên tàu lửa phóng về nhà. Rồi sẽ thanh thản nằm trong vòng tay gia đình mình mà nhắm mắt.



.jpg)