3.10.11

. Về sách



Đi mua sách là một cảm giác khó tả khôn cùng. Ngay từ lúc bắt đầu đi lựa sách. Bạn phải đi đến rã cả chân để đến tiệm sách yêu quí, và lục tung cả giá sách để tìm quyển sách mình muốn mua. Tuy thế nhưng niềm hạnh phúc, sung sướng khi được cầm sách trên tay lại vô cùng vô cùng ngây ngất.

Hôm nay trời nhiều gió, âm u, hay mát mẻ đại loại thế. Thời tiết mà tôi yêu thích vô cùng… Vốn dĩ không đến mức phải chạy vội, ào ào đi khuân đống sách này về, nhưng, hai ba ngày trước, đã phải lòng những gam màu đỏ ấy, rồi trở nên nhớ nhung, nhiều đến nỗi, nỗi nhớ ám ảnh vào trong từng giấc ngủ. Nỗi nhớ rất quay quắt. Từ khi nào, cuộc sống của tôi dính liền với gam màu nóng đó. Chẳng phải gam màu ấy là đại diện cho thứ kia hay sao….? Từ khi nào đã len lỏi, chiếm giữ nhiều phần của cuộc sống tôi đến vậy? Nói nghe có vẻ buồn, phải không? *cười* Thực sự, kỉ niệm với màu đỏ là kỉ niệm rất buồn, rất rất buồn. Đến nỗi, cứ sau mỗi lần có duyên với màu đỏ, tôi lại không nhịn được mà phải thốt lên “ Chết, sao lại là màu đỏ?” Cứ thế, cứ thế mãi….
Hãy nói về 3 quyển sách tôi đã mua về. Tôi, tự nhận mình là một kẻ khắt khe, cổ hủ, truyền thống, vì thế, nên, sách, với tôi là một khái niệm rất quan trọng, cực kì quan trọng. Tôi chỉ chấp nhận trong tủ sách của mình có những quyển sách thuộc văn học chính thống, tức là những tác phẩm văn học nổi tiếng, lâu đời, được biết đến trên toàn thế giới, tuyệt không chấp nhận thể loại nhắng nhít, trẻ con hay truyện TQ diễm tình, ướt át như bây giờ, mặc cho chúng làm tôi khóc nhiều như thế nào, tiêu biểu là bộ Hương mật tựa khói sương của Điện Tuyến. Thế nhưng, hôm nay đã mua Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi, đã mua Mười yêu của Trương Duyệt Nhiên, đã mua Em là để yêu của Phan Ý Yên. Chính ra thì cả 3 quyển đều không phải thuộc dòng văn học chính thống như khái niệm của tôi. Nhưng….Trương Duyệt Nhiên là cô gái tôi yêu quý, rất mực yêu quý sau khi đọc Thủy tiên dĩ thừa lí ngư khứ, vì thế, tuy chưa từng đọc một dòng nào của Mười yêu, tôi vẫn như bắt được vàng, vồ lấy quyển sách duy nhất của Duyệt ở cái đất tỉnh lẻ này. Đem về đến nhà, vẫn là ôm lấy Mười yêu mà hôn hít. ^^ Mười yêu là quyển duy nhất không mang màu đỏ : )  Hai quyển còn lại là đỏ chói, đỏ rực cả bìa sách, từ mặt trước ra mặt sau. *thở dài* 



.DD.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét