29.3.12
Muộn phiền.
. Thật ra thì mình cũng không còn nơi nào để đi.
. Dạo này, bệnh đau đầu tái phát, và mình thề rằng mình đã chả làm cái quái gì để cho nó trở lại. Damn!
. Quả thực, mình không còn muốn tiến về phía bạn nữa. Thế nên, thực sự rất mong bạn sống tốt, neh.
9.3.12
9.3
. Ngày bắt đầu bằng giấc mơ kéo dài từ trong giấc ngủ. Cứ ngỡ rằng 8.3 năm nay phá lệ bò ra đường một lần sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng không thể hiểu nổi, vẫn cứ mộng mị. Ta nói ngày nghĩ gì đêm chiêm bao thấy vậy, nhưng ngày có kịp nghĩ gì nhiều, mà sao giấc mơ vẫn quay về một cách đau đớn. Ngủ dậy đầu váng vất, choáng như mỗi bận bị thiếu máu lên não. Những giấc mơ nặng trịch, ám ảnh khôn nguôi. Không nhẽ, mãi mà vết thương không chịu lành?
. À, và có phải đang tự lừa dối bản thân đó không?
. Từ ngày lôi dũng cảm và lí tưởng đang mốc meo trong xó tim ra dán trước trán rồi chường mặt trước mọi người, cuộc sống cứ như kiểu có một bước ngoặt quan trọng làm thay đổi tất cả mọi sinh hoạt, mọi thói quen, mọi mối quan hệ. Thế mới bảo, Bò Cạp hay Ngưu-chàn gì cũng biến chất cả. Nhưng quả thật, không cảm thấy hối tiếc.
1.3.12
Ác nhân nhẫn tâm quái đản tàn phế debut giang hồ.
. Em chẳng phải em mùa thu cũ.....
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Em biến chất lắm rồi anh ạ~~~ =)))))))) đừng tìm em, xin anh đừng, xin anh đừng ~~~~ \:D/
~~~ =)))))
Đùa chớ~ chào anh~ bồ bé nhỏ~~~ \:D/
Chào luôn âm hồn ngừ tềnh cũ vất vưởng bấy lâu~ sớm siêu thoát em ạ~ \:D/
P/S: Tủi thân-ing~ ;__________;
Tự dưng, có cái cảm giác rất buồn. Buồn rười rượi, buồn đến mềm cả lòng, buồn đến mềm cả ánh mắt. Buồn, cơ mà không hiểu lí do chính là gì. :|
Cho một người bạn thân hiện tại của bạn thân cũ vào ds bị hạn chế trong fb, và có dự tính hạn chế luôn cả người bạn thân cũ kia. Vì, có lẽ mình bị ghen tỵ, bị buồn khi các bạn í êu đương thắm thiết trên fb. Vì thế nên ức chế, đíu muốn xem stt của các bạn í thêm chút nào nữa, mặc dù lúc trước luôn mong ngóng để xem tình hình của người ta thế lào. Cơ mà, giờ bỏ được rồi thì lại quay lại, update stt, comment khí thế, thậm chí còn động vào mềnh. :|
Không nhẽ mình mãi phải là người bước về phía bạn? Mình mệt rồi, nếm trải đau thương cũng đủ rồi, đíu cần phải biết thêm nữa để trưởng thành đâu~ \:D/ đồ rằng nước mắt mình dành cho nhiều vấp ngã khác xứng đáng hơn là cứ bi lụy trầm luân với cái ngõ cụt này, bạn ạ. Vậy nên, chúng ta, dừng hẳn lại ở đây là được rồi, vì có muốn tiếp tục thì mình cũng không thể nào ngừng bị ám ảnh về những cơn mộng mị mà hơn một năm qua mình đã trải qua.
Thế nhé, chúc bạn chẻ sống tốt. Chào thân ái~ :*
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


