9.3.12

9.3






. Ngày bắt đầu bằng giấc mơ kéo dài từ trong giấc ngủ. Cứ ngỡ rằng 8.3 năm nay phá lệ bò ra đường một lần sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng không thể hiểu nổi, vẫn cứ mộng mị. Ta nói ngày nghĩ gì đêm chiêm bao thấy vậy, nhưng ngày có kịp nghĩ gì nhiều, mà sao giấc mơ vẫn quay về một cách đau đớn. Ngủ dậy đầu váng vất, choáng như mỗi bận bị thiếu máu lên não. Những giấc mơ nặng trịch, ám ảnh khôn nguôi. Không nhẽ, mãi mà vết thương không chịu lành?




. À, và có phải đang tự lừa dối bản thân đó không?




. Từ ngày lôi dũng cảm và lí tưởng đang mốc meo trong xó tim ra dán trước trán rồi chường mặt trước mọi người, cuộc sống cứ như kiểu có một bước ngoặt quan trọng làm thay đổi tất cả mọi sinh hoạt, mọi thói quen, mọi mối quan hệ. Thế mới bảo, Bò Cạp hay Ngưu-chàn gì cũng biến chất cả. Nhưng quả thật, không cảm thấy hối tiếc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét