Em cứ để những niềm vui, nỗi buồn trôi tuột đi, chẳng đưa
tay ra níu giữ bất cứ thứ gì. Như thể,
những thứ đó chưa từng tồn tại. Sau mỗi cuộc vui, em lại buồn. Sau mỗi trận
khóc điếng người, em lại nở nụ cười rạng rỡ. Nào ai biết thẳm sâu trong tâm hồn
em, cô quạnh xuất hiện nhiều đến nỗi có thể đặc quánh lại thành một khối trắng
xóa, nặng nề nằm im đấy. Còn em thì cứ mải miết chạy theo từng phút từng giây của
thời gian, và mang trong lòng khối chất rắn kì dị nảy lên theo nhịp chân bước.
Tháng Tư về. Ve kêu râm ran. Bằng lăng và điệp đồng loạt nở
rộ. Kí ức em tựa như bé Vania, cứ chợt bừng lên, soi sáng một góc tối bị bỏ
quên nào đó, rồi lụi tàn. Những khoảng lặng bừng lên chiếu vào miền kí ức bị
lãng quên ấy, đưa tay ra kéo em xuống từng bậc, từng bậc, trên chiếc cầu thang
xoắn ốc tối om om. Mà bóng tối thì êm dịu vô cùng. Vẫn như kẻ mộng mị giữa ban
ngày, em ngây ngốc đắm mình vào trong bóng tối.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét