28.6.12

. 10 ngày trước khi thi ĐH.


. Mình buồn quá, lo quá, sợ quá. Cảm giác như ngay sau giây phút này là đối mặt với cái gì đó có thể làm cho phổi mình không thể hô hấp, như bị dìm xuống đáy bóng tối, vĩnh viễn không thể vẫy vùng, chỉ có thể khựng lại, đưa ánh mắt đau đớn trân trân nhìn điều sắp đến đó.

Thật ra thì cũng không phải là chuyện gì to tát, mình biết tất cả chúng ta đều tránh nói đến nó. Ừ, vậy thôi, mình lặn sâu xuống, thêm mấy tầng trời cao, thêm mấy tầng khoảng xanh, của mình. Để mình có thể tự do gào thét: "Ôi tôi sợ! Ôi tôi lo! Ôi tôi buồn rầu!" Như thế, sẽ không làm phiền bất kì ai.

Có một điều mình chưa thể nói với bất kì ai, đó là về vết thương lòng một năm trước của mình. Nó vẫn ở đó, vẫn hiện hữu ở đó. Vẫn ngày ngày đi cùng mình đến lớp học thêm, đến tiệm ăn, đến nhà sách, đến công viên, đến bờ sông, và về nhà. Hiện hữu ở bất kì đâu mà chủ thể mang nó có mặt. Nói chuyện thật nực cười, ha. Thực ra mình chỉ muốn nói rằng, thực ra, mình vẫn chưa vượt qua được tổn thương kia.
.
.
Mà, hình như mình lại gây sự rồi phải không?
Mình không hề cố ý mà.
Mình lại lặp lại lỗi lầm phải không?
.
.
.
Đến cuối cùng thì mình cũng không thay đổi nhiều như mình nghĩ. Thậm chí lúc đối diện với bạn, mình không còn có thể điều khiển lời nói và hành vi của mình. Đó phải chăng cũng là kí ức cơ thể?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét