16.7.12

. Nhật kí Mer-chan ngày thứ tư



Quy Nhơn, chiều về, lại tiếp tục mưa. Hai bác cứ đùa bảo: “Con đem mưa từ Quảng Ngãi vào đấy!” Quả thật, ở riết với nắng nóng quê nhà, tự dưng giờ lại sinh ra thèm mưa ghê gớm, thấy mưa là tâm hồn khoan khoái hẳn ra. Chẳng là mưa làm dịu mát cả phố phường cơ mà.

Sáng nay, mình lại bị thức giấc giữa đêm như hôm qua, có chăng khác là trễ hơn tí chút. Mình giật mình dậy lúc 3h, nhỏm người thì thấy bố và bác đang xem đá banh, lại tỉnh hẳn người nên lọ mọ onl FB, update stt rồi chui ra ban công ngắm phố phường. Đường phố Quy Nhơn, nhộn nhịp hơn Quảng Ngãi, giờ nào cũng có tiếng xe gắn máy phóng ào qua, dường như có nét giống với kiểu TP không ngủ. Ngắm chán, mình lại chui vào giường đắp mền nhắm mắt lăn ra ngủ.

Mới bảnh mắt ra, bé con hai bác đã bám dính lấy mình. Thật tình mình thấy rất khó hiểu. Tính mình thì cũng chẳng phải loại dễ gần gì, chẳng qua chỉ là xã giao, lấy lệ thôi, cơ mà con bé cứ bám mình hoài, không chịu rời. Chắc người lạ nên nó thích. Chậc.

Mình cũng đã tìm được hai địa điểm thi, đường đi cũng không khó khăn xa xôi gì lắm, vì về cơ bản, mình ở trên đường trục chính của TP rồi. Đi tìm trường xong, mình đi chợ với bố. Lần đầu tiên tự mình đi chợ ở nơi lạ hoắc, cũng thấy vui vui lạ. Xung quanh rặt những âm giọng lạ hoắc, nhưng nghe vui tai. Ở đây, đồ ăn, trái cây, tất cả đều rẻ hơn ở nhà nhiều. Trước khi đi, mẹ có dặn mình, 1kg chanh những 20k, nhưng sáng nay mình mua một kí chanh mọng nước, vỏ mỏng, căng bóng, chỉ có 10k, bằng một nửa tiền ở nhà. Xong xuôi đâu đó, mình còn mua thêm táo, chôm chôm, nước tăng lực, Revive, bút bi, bánh sandwich. Ngẫm lại thấy mình đi thi mà sướng quá trời, ăn ở cứ như ở nhà vậy.

Về tới nhà, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mình lúi húi đi vắt một bình nước chanh thật to. Uống vào thấy khoẻ cả người ra. Buổi trưa có một sự kiện to đùng diễn ra. Chẳng là bố bảo mình lên phơi đồ cho hai bác. Mình thì đang lười, nhưng đùn đẩy mãi, cũng lên gác phơi đồ. Thu xong hết đồ khô rồi, mình khệ nệ bưng thùng đựng đồ ướt to đùng ra phơi. Vừa phơi vừa nghĩ bụng: “Quái, đồ hai bác sao kì vậy ta?” Nhưng cũng phơi được cả hai dây, rồi vừa nóng vừa bị muỗi tấn công nên phi xuống dưới tầng hỏi thử nhà hai bác có phơi chung dây với ai không. Hỏi xong thì bật ngửa, té ra sớm giờ mình phơi đồ của nhà lầu dưới. Thật là đau khổ mà ~~~

Trưa nay, anh họ sang thăm, mua cho 5 quả dừa lửa, ngọt ơi là ngọt, mỗi tội, bố mình lại không biết nên chặt xong thêm đường vào thành thử nước trở nên ngọt lịm hơn đường =))

Chắc tại được uống nước chanh + ngủ một giấc trưa thiệt dài, thiệt ngon nên khi ngủ dậy, mình cảm thấy trong người sảng khoái, khoẻ hẳn ra. Thiệt là một dấu hiệu tốt lành mà.

Cả buổi chiều mình ở nhà học bài, chơi với em bé, rồi phụ bác dọn cơm, ăn cơm rồi lại học bài. Bố và bác trai đi uống tí bia, sau đó mưa tầm tã. Mình lo lắng, nên gọi cho bố, nhưng tại ồn nên bố không nghe máy. Mãi sau 4 5 cuộc thì bố mới gọi lại cho mình. Cũng chẳng có gì, chỉ là nhắc bố về sớm, đừng uống nhiều và hỏi có đem áo mưa không. Cũng check FB được tí chút, nhưng không có gì đặc sắc. Không biết con Sóc ra sao rồi?

1.7.12

. Nhật kí Mer-chan ngày thứ ba.


Yay~ vậy là cuối cùng mình đã đặt chân lên đất Quy Nhơn *tung bông*
Hôm qua, mình cất hết sách vở vào cặp, nên chỉ còn cách đi ngủ sớm, mới 9h đã tót lên giường ôm mama. Cơ mà chắc tại vì không quen ngủ sớm, nên trằn trọc mãi mới ngủ được.
Nhưng khi đồng hồ gõ bong bong 12h, bỗng dưng lại giật mình dậy mà chẳng hiểu vì sao >"<
Đến lúc đang nằm nhắm mắt để ngủ lại thì nghe tiếng lộc cộc lộc cộc, sợ run cả người, mình lồm cồm bò dậy chui ra ngoài hé cửa nhòm ra đường, thì thấy đường vắng tanh, không một bóng người, làm cho cũng thấy an tâm đôi chút, nhưng cũng vì thế mà tỉnh hẳn, chẳng ngủ lại được nữa :"<
Rồi mình lại mơ, mơ gì thì hiện tại mình cũng chẳng nhớ nổi, nhưng bạn biết đó, mỗi lần mơ là mình sẽ bị đau đầu, nên ngủ dậy đầu mình cứ lâng lâng, hàng trăm hành tinh bay bay xung quanh đầu để dụ mình đi chơi ;^;
Sáng nay, mình dậy sớm nhất nhà, chui ra khỏi phòng, làm vệ sinh cá nhân xong lên đánh thức các thành viên trong nhà dậy tập TD buổi sáng :">
Mình cùng bố và mẹ nấu bữa ăn sáng cho cả nhà, nấu bữa cơm trưa cho mình bỏ hộp đem lên tàu ăn. Giờ ngồi nhớ lại cảnh mẹ lụi hụi mà thấy thương quá. :'(
Ăn xong, nghỉ ngơi phè phỡn xong, đúng 8h30 mình đi thay đồ, chải tóc, chuẩn bị hành lí, thắp nhang cho bà nội. Mình cũng đã hứa với nội mình sẽ cố gắng hết sức để đỗ kì thi này, vậy nên mình cảm thấy tinh thần thoải mái lắm :"D
Đến ga, mình còn chưa kịp định thần, đã nghe tiếng réo gọi. Thì ra là các trẻ lớp mình cũng đi cùng ngày, cả bọn đứng túm tụm, tám cho đến khi tàu đến. Chả là bị trễ tàu mà. Mình còn gặp được bạn cấp hai, bạn cấp ba, gặp bạn L xuynh đệp. Lâu không gặp, trẻ đó xinh giai hẳn ra, làm mình nói nhiều đến nỗi phát sợ hihi. Mình còn gặp vài trẻ có duyên phận trong 3 năm cấp 3 này. *blushed*
Vì mình đem quá nhiều sách vở nên đeo ba lô mình bị đau vai đó, đau lắm, mệt lắm luôn :"<
Và giờ thì mình đang ở nhà hai bác họ hàng, tắm rửa, ra biển hóng gió, ăn cơm, học bài. Khi nãy chị họ còn gọi điện động viên mình thi tốt nữa ~ *blushed*


VẬY NÊN MÌNH SẼ CỐ GẮNG HẾT SỨC MÌNH ĐÓOOOOOOOOOOOOOOO~

. Nhật kí Mer-chan ngày thứ hai.



Ựa ~ quá no cho một cuộc tình :"D cơm "bình" châu nè, gà bóp chua nè, ram bắp nè, thịt luộc nè, gà quay nè~~~ mẹ muôn năm <3


Mai mình cuốn gói lên tàu để quyết chiến sinh tử, thế nên tối nay mẹ cúng bà nội mâm cơm, xin cho mình đi đường bình an, làm bài tốt. Mình cũng thắp nhang, cũng khấn bà nữa. Mình khấn lâu lắm, nhưng không hiểu sao, trước khi khấn có thể nghĩ rất nhiều, nhưng lúc cầm 3 cây nhang thì lặp lại nguyên xi lời mẹ dặn, không khấn được những gì mình đã nghĩ nữa >"< Thế nên, đã xin bà, cầu xin bà cho mình đậu kì thi này. Mình chưa từng cầu xin trắng trợn như vậy, trước đây chỉ là xin bà giúp mình phát huy hết kiến thức trong đầu, thế nên hôm nay phải xin thế này mình buồn lắm. Cũng đã đứng trước bàn thờ bà nói nhiều điều, bên ngoài thì mưa gió chớp giật đùng đùng, có cảm tưởng như là những lời la mắng của bà vậy đó, thế nên, chảy nước mắt, tự hứa với bà "Con sẽ cố gắng đậu kì thi này!" giống ba mình ngày xưa.

Nói chung là tổn thương hay lỗi lầm gì thì cũng là quá khứ rồi, mình không thể lấy quá khứ ra để đổ tội cho mình của hiện tại, lựa chọn như thế nào là ở mình mà. Chắc vì vậy nên đứng trước bà mình mới không khấn được đó.


Hiện tại thì đã xếp hết đồ vào vali rồi, đem cả đống sách vở, lap, quần áo, thức ăn. Mình dự định sẽ đi dạo biển vào lúc nào đó. Nhất định sẽ ra biển, nhất định sẽ ngồi tâm sự với biển, làm quen với biển ở nơi đây.
Trong đầu mình, giờ rất mâu thuẫn, một bên là sự bình tĩnh đối mặt với kì thi này, một bên là suy nghĩ, nhỡ như rớt, mình sống thế nào trong những ngày sau? Mình rất sợ những nỗi ám ảnh, sợ bệnh tâm lí. Rất sợ. Vậy nên, mình tự hỏi, nhỡ như mình rớt, nhìn thấy bố mẹ buồn bã, sầu khổ, họ hàng hỏi han, làng xóm xì xào, bạn bè thương hại etc... Mình sẽ sống thế nào đây?