Ựa ~ quá no cho một cuộc tình :"D cơm "bình" châu nè, gà bóp chua nè, ram bắp nè, thịt luộc nè, gà quay nè~~~ mẹ muôn năm <3
Mai mình cuốn gói lên tàu để quyết chiến sinh tử, thế nên tối nay mẹ cúng bà nội mâm cơm, xin cho mình đi đường bình an, làm bài tốt. Mình cũng thắp nhang, cũng khấn bà nữa. Mình khấn lâu lắm, nhưng không hiểu sao, trước khi khấn có thể nghĩ rất nhiều, nhưng lúc cầm 3 cây nhang thì lặp lại nguyên xi lời mẹ dặn, không khấn được những gì mình đã nghĩ nữa >"< Thế nên, đã xin bà, cầu xin bà cho mình đậu kì thi này. Mình chưa từng cầu xin trắng trợn như vậy, trước đây chỉ là xin bà giúp mình phát huy hết kiến thức trong đầu, thế nên hôm nay phải xin thế này mình buồn lắm. Cũng đã đứng trước bàn thờ bà nói nhiều điều, bên ngoài thì mưa gió chớp giật đùng đùng, có cảm tưởng như là những lời la mắng của bà vậy đó, thế nên, chảy nước mắt, tự hứa với bà "Con sẽ cố gắng đậu kì thi này!" giống ba mình ngày xưa.
Nói chung là tổn thương hay lỗi lầm gì thì cũng là quá khứ rồi, mình không thể lấy quá khứ ra để đổ tội cho mình của hiện tại, lựa chọn như thế nào là ở mình mà. Chắc vì vậy nên đứng trước bà mình mới không khấn được đó.
Hiện tại thì đã xếp hết đồ vào vali rồi, đem cả đống sách vở, lap, quần áo, thức ăn. Mình dự định sẽ đi dạo biển vào lúc nào đó. Nhất định sẽ ra biển, nhất định sẽ ngồi tâm sự với biển, làm quen với biển ở nơi đây.
Trong đầu mình, giờ rất mâu thuẫn, một bên là sự bình tĩnh đối mặt với kì thi này, một bên là suy nghĩ, nhỡ như rớt, mình sống thế nào trong những ngày sau? Mình rất sợ những nỗi ám ảnh, sợ bệnh tâm lí. Rất sợ. Vậy nên, mình tự hỏi, nhỡ như mình rớt, nhìn thấy bố mẹ buồn bã, sầu khổ, họ hàng hỏi han, làng xóm xì xào, bạn bè thương hại etc... Mình sẽ sống thế nào đây?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét