23.2.12
Em xù gai. Bảo vệ mình.
. Người tình cũ tự dưng chủ động liên lạc. Chỉ là em không biết dũng cảm của em đủ để đưa tay ra thêm lần nữa hay không...
. Người tình cũ tự dưng chủ động xuất hiện. Nhưng em xin người, xin người, đừng đánh thức vết thương vừa ngủ say của em thêm nữa.
. Người tình cũ....Ba chữ ấy, vọng từ trí não vào tận sâu trong tim. Đau nhói.
21.2.12
Khói thuốc.
Hình ảnh bản thân ngồi hờ hững trên ban công tầng 3 trường học, ngả ngớn hút thuốc rồi nhả khói mịt mù luôn quấn lấy tâm trí tôi.
Khói thuốc mảnh như tơ vương.
Tự hỏi, nếu nắm lấy búi tơ mỏng mảnh ấy, giật mạnh, liệu có đứt không?
13.2.12
Dạo này.
1. Dạo này chỉ toàn nghe rock. Kể từ ngày trở chứng điên loạn,
nháo nhào đi tìm rock mà nghe. Kể từ đó, hễ nghe những giai điệu rock dồn dập,
cứ có cảm giác ma quái, bệnh nhưng, cần. Thi thoảng cũng nghe những bản ballad
nhẹ. Chạy qua chạy lại từ trần đến sàn nói không chừng sẽ mệt.
2. Dạo này rất thích những tấm ảnh đen trắng. Có một lúc đã ngồi cặm cụi
tick từng tấm ảnh đen trắng để lập folder riêng. Nhưng, cơ bản vẫn là lười.
8.2.12
Bây giờ là 5: 57' ngày 8.2.2012, đã có thể mỉm cười nhẹ nhàng...
Sau một ngày trải qua những rắc rối vặt vãnh thường thấy từ thứ 6 đến nay, mình đã có lại góc nhỏ bình yên của mình. ;A;
Rắc rối ngày thứ 6 và 4 ngày sau, có phải chăng là từ tin nhắn ngày Quan âm kia? Đã nhiều lần mình tự hỏi mình như thế, nhưng sau đó lại cố gắng gạt bỏ, bởi mình tin Quan âm bồ tát là người độ lượng, đại từ đại bi, không chấp nê một con nhỏ vì mới nạp card nên xót tiền không gởi sms cho 9 người trong danh bạ. >"<
Hiện giờ, đã có thể thực sự mỉm cười mà nói rằng, mình ổn.
4 ngày qua, thực giờ không tài nào nhớ hết nổi những rắc rối, những nghĩ suy, những trống vắng, đau lòng đó... Có chăng, mình nhớ được, mình đã phải viện nhờ tới rock, power metal rock của Helloween, chưa kể đến Whiskey in the jar của Metallica trộn cùng dubstep gì đó mà một senpai đã send cho. Có thể dùng đến hai chữ "điên loạn" để hình dung tình cảnh của mình.
Đã có những tổn thương, những giọt nước mắt, bàn tay siết chặt ....
Nhưng, tất cả đã qua, đã qua rồi *xoa đầu* vậy nên, như thế này là đã quá hạnh phúc, quá bình yên.
Thực sự hi vọng, góc nhỏ bình yên này, có thể giữ.
6.2.12
. Những ngày này, không còn yêu thương, không còn lưu luyến,
không còn quan tâm- mà dù muốn quan tâm cũng chẳng đủ sức, người cứ ngây dại, đờ
đẫn. Thậm chí ngay cả việc diễn đạt cũng trở nên quá khó khăn, nói không tròn lời,
nghĩ không tròn ý.
Sáng nay, khi đứng ở ban công tầng 3 đã thầm nghĩ, nhảy xuống
từ đây liệu có chết được không?
. Em rồi cũng phải ổn. Phải không anh? Dù không có ai bên cạnh
em, em vẫn phải ổn, bởi em còn nợ rất nhiều, mà nếu quỵt nợ, khi đến quỷ môn
quan, nói không chừng sẽ bị bỏ vạc dầu, bị kéo lưỡi, bị tra tấn, hành hạ…..blah
blah blah…. Em sợ đau. Em sợ việc ngay đến cả linh hồn của mình cũng không được
yên ổn. Em đã thấy anh trong cô độc, nhưng, em không đưa tay, bởi tay em còn bận
giữ vết thương rỉ máu của riêng mình.
Đừng giận, anh nhé.
5.2.12
Nước mắt của ngày hôm nay lăn tròn trên má rồi rớt xuống.
Ngày hôm nay, đã rất muốn khóc một trận cho no nê, cho thỏa
thê....để nước mắt gột sạch những suy nghĩ trong đầu, để tâm trí trở lại thành một
trang giấy trắng, để có thể thực tâm cười vui.
Những ngày không thể khóc vì lí
do khách quan là những ngày rất nhiều sạn. Sạn vì nói cười đó, nô giỡn đó,
nhưng trong tâm những nỗi buồn khắc khoải vẫn cứ nằm trơ ra, chẳng chịu tạm giấu
mặt đi đâu cho mình nhờ.
Mà mình thì chúa ghét kiểu cảm xúc như thế.
Và cứ thế thì sẽ vào một phút giây trời quang mây tạnh, nắng chiếu lung
linh, chim non ca hót lượn lờ nào đó, mình gặp lại chuyện cũ người cũ việc xưa, rồi co
ro trong một xó nhỏ, rồi một mình òa khóc như chưa từng được khóc.
1.2.12
A diffrent world - Cecile Corbel (The borrower arrietty OST)
This is the same sky I stare at too
I remember the day your eyes fell on me
So shining eyes now I'm wondering
Why are you sad?
You knew I had to leave
'Cause I live in a different world
Sill I'm not so far away from you
I feel so small down in the garden
My mind is restless when I think of you
We're so alike and so different
Not only friends so promise me
Please don't be sad
Although it's time to leave
If this is true love
Please save a place in your heart for me ~ "
P/S: Chào em Sei Selen, chị đã về. : )
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)






