6.2.12




. Những ngày này, không còn yêu thương, không còn lưu luyến, không còn quan tâm- mà dù muốn quan tâm cũng chẳng đủ sức, người cứ ngây dại, đờ đẫn. Thậm chí ngay cả việc diễn đạt cũng trở nên quá khó khăn, nói không tròn lời, nghĩ không tròn ý.

Sáng nay, khi đứng ở ban công tầng 3 đã thầm nghĩ, nhảy xuống từ đây liệu có chết được không? 



. Em rồi cũng phải ổn. Phải không anh? Dù không có ai bên cạnh em, em vẫn phải ổn, bởi em còn nợ rất nhiều, mà nếu quỵt nợ, khi đến quỷ môn quan, nói không chừng sẽ bị bỏ vạc dầu, bị kéo lưỡi, bị tra tấn, hành hạ…..blah blah blah…. Em sợ đau. Em sợ việc ngay đến cả linh hồn của mình cũng không được yên ổn. Em đã thấy anh trong cô độc, nhưng, em không đưa tay, bởi tay em còn bận giữ vết thương rỉ máu của riêng mình. 
Đừng giận, anh nhé.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét