Ngày hôm nay, đã rất muốn khóc một trận cho no nê, cho thỏa
thê....để nước mắt gột sạch những suy nghĩ trong đầu, để tâm trí trở lại thành một
trang giấy trắng, để có thể thực tâm cười vui.
Những ngày không thể khóc vì lí
do khách quan là những ngày rất nhiều sạn. Sạn vì nói cười đó, nô giỡn đó,
nhưng trong tâm những nỗi buồn khắc khoải vẫn cứ nằm trơ ra, chẳng chịu tạm giấu
mặt đi đâu cho mình nhờ.
Mà mình thì chúa ghét kiểu cảm xúc như thế.
Và cứ thế thì sẽ vào một phút giây trời quang mây tạnh, nắng chiếu lung
linh, chim non ca hót lượn lờ nào đó, mình gặp lại chuyện cũ người cũ việc xưa, rồi co
ro trong một xó nhỏ, rồi một mình òa khóc như chưa từng được khóc.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét