Những ngày hè, đã quen với nỗi cô đơn, nắng trong lành, khí
mát lạnh. Đến mức, trốn học thêm chỉ để nằm ườn bên cửa sổ. Đợi nắng, đợi gió,
thổi bay rèm cửa xanh nhàn nhạt. Chiều, vào canh 4, 5 giờ chỉ toàn đứng ở ban
công. Hít và ngửi. Hít và ngửi. Thương lắm, bình yên lắm những ngày ấy.
Vào năm học, bởi nỗi nhớ xưa cũ ập về, nên con người như lầm đường lạc lối. Bỗng trở nên nói nhiều, cười giỡn, đùa vui, gần gũi quá mức cần thiết. Đến mức, một người bạn phải trố mắt ra nhìn: “T chưa bao giờ thấy m nhiệt tình đến như vậy.” Đâm ra, thành thử, có nhiều hôm, lòng cồn cào, khó chịu, sống chết gì cũng phải chạy ra khỏi nhà, phóng xe ù ù ngoài đường, không chịu nổi nơi thanh vắng, tĩnh lặng đã từng được gọi là bình yên.
Tôi dĩ nhiên biết con người mình tồn tại hai thái cực.
Dĩ nhiên tôi biết.
Chỉ có điều, duy trì cái nào cũng gây đau đớn cho bản thân.
.DD.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét