Em về mang
theo nỗi nhớ tháng 7 sầu thảm
Tôi không
làm gì hơn ngoài việc nhường em ngai vàng vĩnh cửu
Mắt em vô hồn
tiễn lối tôi đi
Hỡi em tôi,
sao em phải chịu khổ?
~Tặng Lam.
Chuyện tình
cảm, miên man hoan hỉ chỉ là trong chốc lát
Tỉnh giấc,
chăn gối đã lạnh từ lâu
Em tôi đứng
dậy, bước ra khỏi giường, phủi bụi trần
Có ngờ đâu
làm rơi rớt cả mảnh hồn thuở bé.
~Tặng Đan Dương.
Búp bê váy xanh dự dạ hội.
Ngồi ngoẹo đầu.
Người. Người. Lướt qua.
Một cái chớp mắt.
Nước trên cao rơi xuống má phải.
Lăn dài.
Hòa vào ly rượu đỏ.
Cậu
còn nhớ không? Thuở xa xưa cậu từng bảo tớ hãy viết nhật kí.
Cách
đây chừng nửa tháng, tớ bắt đầu viết. Được 8 ngày, tớ bỏ. Tớ không động vào nó
nữa. Có lẽ nên nói là không dám động.
Bởi,
cậu biết không? Trong 8 ngày đó, tớ bắt đầu mộng mị trong từng giấc ngủ. Giấc
trưa mộng ngắn. Giấc tối mộng dài. Và tớ thì hèn nhát không muốn đối mặt thêm nữa
với nỗi sợ hãi sự ám ảnh như quỷ ma của những giấc mộng đó. Tớ chấp nhận bỏ lại,
chạy trốn đến một nơi thật xa. Xa, thật xa. Để tớ sẽ không phải mộng mị cơn mơ thiêu đốt giấc ngủ vùi của tớ. Tớ chấp nhận, cậu yêu thương của tớ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét