Có thể nói chuyện như thế thật là tốt, em có thể ưu tư, phiền
muộn, tùy thích. Nhưng vẫn có chút nắng le lói trong tim, để vừa đủ hài hước,
cùng anh pha trò. Không như những lần em cùng bạn nói chuyện, hoặc là im lặng
đi bên nhau, hoặc là huyên thuyên mãi không ngừng. Mà, duy trì cái nào, cũng tự
gây đau đớn cho bản thân.
Anata ni deatte yokatta, hontou ni, hontou ni yokatta~
Câu nói ấy, em đã nói với hai người, anh là một trong hai
người đó. Ngay cả, người xưa kia, em cũng chưa nói câu đó. Tại khi ấy đã biết
Japanese là gì đâu anh. : )
Hai hôm trước, rất muốn kiếm anh để nói chuyện vu vơ, thế nhưng, anh lại bận
quá, không onl được. Cũng phải, em không thể cứ dựa dẫm vào anh như thế. Rốt cuộc
việc khuấy động cô đơn, cũng chỉ trong một thời gian, anh không thể ở mãi đó, để
em tìm đến. Em cũng không thể, cứ mặc nhiên cho phép bản thân tự lừa dối mình
thêm nữa, phải không anh? : )
Vốn dĩ, lớp sương mù có tên cô đơn của một người, không thể vì khuấy động, mà loãng đi, rồi tan biến.
.DD.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét