Quy Nhơn, chiều về, lại tiếp tục mưa. Hai bác cứ đùa bảo: “Con đem mưa từ Quảng Ngãi vào đấy!” Quả thật, ở riết với nắng nóng quê nhà, tự dưng giờ lại sinh ra thèm mưa ghê gớm, thấy mưa là tâm hồn khoan khoái hẳn ra. Chẳng là mưa làm dịu mát cả phố phường cơ mà.
Sáng nay, mình lại bị thức giấc giữa đêm như hôm qua, có chăng khác là trễ hơn tí chút. Mình giật mình dậy lúc 3h, nhỏm người thì thấy bố và bác đang xem đá banh, lại tỉnh hẳn người nên lọ mọ onl FB, update stt rồi chui ra ban công ngắm phố phường. Đường phố Quy Nhơn, nhộn nhịp hơn Quảng Ngãi, giờ nào cũng có tiếng xe gắn máy phóng ào qua, dường như có nét giống với kiểu TP không ngủ. Ngắm chán, mình lại chui vào giường đắp mền nhắm mắt lăn ra ngủ.
Mới bảnh mắt ra, bé con hai bác đã bám dính lấy mình. Thật tình mình thấy rất khó hiểu. Tính mình thì cũng chẳng phải loại dễ gần gì, chẳng qua chỉ là xã giao, lấy lệ thôi, cơ mà con bé cứ bám mình hoài, không chịu rời. Chắc người lạ nên nó thích. Chậc.
Mình cũng đã tìm được hai địa điểm thi, đường đi cũng không khó khăn xa xôi gì lắm, vì về cơ bản, mình ở trên đường trục chính của TP rồi. Đi tìm trường xong, mình đi chợ với bố. Lần đầu tiên tự mình đi chợ ở nơi lạ hoắc, cũng thấy vui vui lạ. Xung quanh rặt những âm giọng lạ hoắc, nhưng nghe vui tai. Ở đây, đồ ăn, trái cây, tất cả đều rẻ hơn ở nhà nhiều. Trước khi đi, mẹ có dặn mình, 1kg chanh những 20k, nhưng sáng nay mình mua một kí chanh mọng nước, vỏ mỏng, căng bóng, chỉ có 10k, bằng một nửa tiền ở nhà. Xong xuôi đâu đó, mình còn mua thêm táo, chôm chôm, nước tăng lực, Revive, bút bi, bánh sandwich. Ngẫm lại thấy mình đi thi mà sướng quá trời, ăn ở cứ như ở nhà vậy.
Về tới nhà, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mình lúi húi đi vắt một bình nước chanh thật to. Uống vào thấy khoẻ cả người ra. Buổi trưa có một sự kiện to đùng diễn ra. Chẳng là bố bảo mình lên phơi đồ cho hai bác. Mình thì đang lười, nhưng đùn đẩy mãi, cũng lên gác phơi đồ. Thu xong hết đồ khô rồi, mình khệ nệ bưng thùng đựng đồ ướt to đùng ra phơi. Vừa phơi vừa nghĩ bụng: “Quái, đồ hai bác sao kì vậy ta?” Nhưng cũng phơi được cả hai dây, rồi vừa nóng vừa bị muỗi tấn công nên phi xuống dưới tầng hỏi thử nhà hai bác có phơi chung dây với ai không. Hỏi xong thì bật ngửa, té ra sớm giờ mình phơi đồ của nhà lầu dưới. Thật là đau khổ mà ~~~
Trưa nay, anh họ sang thăm, mua cho 5 quả dừa lửa, ngọt ơi là ngọt, mỗi tội, bố mình lại không biết nên chặt xong thêm đường vào thành thử nước trở nên ngọt lịm hơn đường =))
Chắc tại được uống nước chanh + ngủ một giấc trưa thiệt dài, thiệt ngon nên khi ngủ dậy, mình cảm thấy trong người sảng khoái, khoẻ hẳn ra. Thiệt là một dấu hiệu tốt lành mà.
Cả buổi chiều mình ở nhà học bài, chơi với em bé, rồi phụ bác dọn cơm, ăn cơm rồi lại học bài. Bố và bác trai đi uống tí bia, sau đó mưa tầm tã. Mình lo lắng, nên gọi cho bố, nhưng tại ồn nên bố không nghe máy. Mãi sau 4 5 cuộc thì bố mới gọi lại cho mình. Cũng chẳng có gì, chỉ là nhắc bố về sớm, đừng uống nhiều và hỏi có đem áo mưa không. Cũng check FB được tí chút, nhưng không có gì đặc sắc. Không biết con Sóc ra sao rồi?